Chuyện khách sạn ở Goldenbay – Phần 2

“Đối tượng nào là khách ở Goldenbay?

Một số anh chị xây ks ở Goldenbay thường hướng tới các đối tượng khách hàng sau:

1. Khách Trung Quốc:

Trung Quốc thì có 2 loại. Loại đang làm việc ở đấy, hoặc loại đến du lịch. Chắc loại đến du lịch thì chưa ra đây ở rồi, nó đi theo tour và phải có dịch vụ. Còn loại đang làm việc thì lấy đâu ra mà nhiều thế. Nếu 2 người 1 phòng, thì chắc xây tầm 40-50 phòng là TQ ở hết, mà khu Goldenbay rộng thế, giờ đến 6-70 nền đang xây, tính ra cũng được tầm 500-600 phòng, TQ nào thuê hết. Mà loại làm ở Bãi Dài thì không quan tâm đến dịch vụ xung quanh. Có cái ks riêng tư là được rồi.

2. Khách tây: khách tây có nhiều đối tượng: loại có tiền và thích nghỉ dưỡng thì vào resort rồi, không ra nữa. Loại tiếp là có tiền nhưng thích trải nghiệm, thích ở nhà dân, chỉ cần dịch vụ cơ bản là ok. Và loại cuối cùng là tây balo ít tiền, nên quên resort đi, chỉ kiếm phòng càng rẻ càng tốt. Khách ở goldenbay là 2 đối tượng cuối.

3. Đối tượng khách hàng cuối: khách Việt. Người ta nói, giờ Việt Cộng ngon hơn Việt Kiều cũng có lý. Tầng lớp trung lưu và có tiền ở Việt Nam ngày càng tăng. 10 năm trước, nếu vào các ks 5* thì đa số thấy tây. Giờ đa số thấy nói tiếng Việt. Người Việt chi tiêu rất mạnh. Đặc biệt tỷ lệ dân số trẻ cao. Nhưng khách Việt đòi hỏi phải có dịch vụ, đặc biệt là ăn uống, giải trí càng đông càng thích. Và các khách sạn ở Goldenbay cần hướng tới đối tượng khách hàng tiềm năng và quan trọng nhất này.

Vậy liệu vắng vẻ như thế này có phải là vấn đề không? Và làm thế nào để có khách?

Mình có vài trải nghiệm với những vùng đất hoang sơ một thủa, hoang sơ đúng nghĩa không bóng người lạ, nhưng thiên nhiên thì đẹp đến liêu siêu lòng:

Ví dụ 1: Bãi biển An Bàng ở Hội An, cách Hội An 12km, cách trung tâm Đà Nẵng 25km.

Năm 2010, mình đến làng chài An Bàng, cả làng chài hoang vắng này hầu như không có người lạ đến, trẻ con nhìn thấy người ngoài vào là rất ngạc nhiên. Dân làng đi biển hết. Mình đi bộ ra bãi biển thì thấy trời ơi là đẹp, cả cái bờ cát dài hoang sơ không bóng người đẹp mê mẩn. Bạn mình quyết định mở 1 nhà hàng nhỏ ở đây, bán cho tây lang thang đi dọc bãi biển mỏi chân thì có chỗ mua nước uống hoặc ăn trưa.. sau một thời gian, bạn bắt đầu mở homestay ( thuê lại cái nhà dân với giá 500 nghìn vnđ/ 1 tháng). Cải taọ lại làm 1 nhà 3 phòng cho thuê giá tối thiểu 30$-80$ 1 đêm/ 1 phòng. Mới đầu là 5 căn nhà, rồi tăng lên 15 căn. Sau gần 10 năm, cả làng chài An Bàng giờ đây sầm uất và đông vui nhất dọc bãi biển phía Cửa Đại. Giá cho thuê phòng ở đây cũng không hề rẻ và tỷ lệ kín phòng cao hơn trong Hội An. Giá đất lúc bạn mua tầm 500 triệu thửa đất 250-300m2 gồm cả nhà (tầm 2 triệu/m2). Giờ mới check trên mạng đang giao dịch từ 25-50 triệu/m2.

Bạn mình bảo: Nếu mình thấy thiên nhiên nó đẹp thế, mình hỏi người khác cũng thấy đẹp, sao mình không sắn tay áo lên để biến cái đẹp đó thành hiện thực??? Vấn đề còn lại chỉ là công sức của chúng ta mà thôi?

Ví dụ 2: Topas Ecolodge ở Sapa, cách Sapa 18km đường núi…

Sapa đẹp đúng không? Nhưng trung tâm sapa giờ các bạn nghĩ sao, nó có ngột ngạt không? Cũng gần chục năm trước, có mấy bạn đến Sapa rồi quyết định ra một cái bản cách trung tâm 18km để mở một cái resort trên 1 quả đồi, xung quanh không hề có bất kỳ dịch vụ nào dù cơ bản nhất… và giờ họ là một trung những khu nghĩ dưỡng thành công thuộc top ở Việt Nam.

Vậy quay trở lại câu hỏi ban đầu là hoang vắng có là vấn đề không? Nó có thể là vấn đề đối với một số người, nhưng nó cũng là cơ hội đối với một số người khác. Giả sử bây giờ ai đó muốn quay trở lại An Bàng để mua đất kinh doanh vì thấy nó đông vui và đủ dịch vụ rồi, giá sẽ là bao nhiêu???

Câu hỏi tiếp: Vậy dịch vụ có quan trọng không? Tất nhiên là quan trọng nhất rồi, vì kinh doanh khách sạn, thực tế là kinh doanh dịch vụ, nếu không có dịch vụ thì đúng là cho khỉ ở.

Vậy dịch vụ thì ai làm? Có người nói, phải yêu cầu chủ đầu tư Hưng Thịnh làm, hoặc đợi người khác làm, hoặc đợi khi nào đông thì làm…Câu chuyện con gà và quả trứng… Các bạn đều đúng, chúng ta có thể yêu cầu, có thể đợi, nhưng sẽ phải trả bằng thời gian.

Còn những người đã và đang định xây dựng khách sạn nơi đây, thì chắc họ sẽ không đợi. Mình nói chuyện với những người đã và đang xây ở đây, có một điểm chung đó là ngoài chuyện đầu tư kiếm tiền ra, thì mọi người chia sẻ một tình cảm đặc biệt với mảnh đất này. Mọi người gọi là YÊU mảnh đất này. Và khi bạn làm cái gì vì niềm đam mê và tình cảm, thì khả năng thảnh công sẽ cao hơn nhiều.

Nhưng để thành công thì không chỉ có niềm tin và tình yêu. Mà cần phải có phương pháp và bánh mỳ nữa. Vậy làm dịch vụ để kéo khách đến có khó không? Và làm như thế nào???

Uhm… lại phải đi quét cái nhà phát đã, quyét xong nghĩ ra cái gì chém tiếp…..

Nhưng có một câu mình rất thích: nước đục mới có cá, nước trong chỉ để ngắm thôi, hết cá rồi…”

(Nguồn: Cư dân Golden Bay – Mr.Roamer)